๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥ Lyoko Family Forum ♥•´¯) ๑۩۞۩๑♥]๑۩۞۩

๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥ Lyoko Family Forum ♥•´¯) ๑۩۞۩๑♥]๑۩۞۩

ஐCode Lyoko First Vietnamese's Fansiteஐ
 
PortalIndexTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Chào mừng các bạn đến với diễn đàn

Share|

_Vampire: K.I.P_

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Sun Mar 22, 2009 9:23 am
Vampire:K.I.P
Tài năng của Vampire:K.I.P Người này hiện đang:
Chức vụ: Super Moderator

Status : Cuz Blood is Our lives_ It's simply difficult to understand :P!

[from Zu: Không dùng chữ đỏ nhá Embarassed] Đồ hâm, độc quyền vừa thôi, Laugh Out Loud
Nữ Libra
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 268
Điểm Cống Hiến Điểm Cống Hiến : 4056
Lyoko Coin Lyoko Coin : 268
Thú nuôi : Một quả trứng đang động đậy, không biết bên trong là con thú gì nhỉ ? Hãy mang nó đến PetShop để ấp nở nó nào
Hiện Trạng : Cảm Thấy Xa Lạ

Trung Thành :
0 / 1000 / 100


Tài Sản Thành Viên
Huân Chương Cấp Độ: Huy Chương Smod Huy Chương Smod
Huân Chương Ban Tặng:
Kho Hàng:


Danh hiệuSuper Moderator

Xem lý lịch thành viên
Thông Tin Cá Nhân
Status : Cuz Blood is Our lives_ It's simply difficult to understand :P!

[from Zu: Không dùng chữ đỏ nhá Embarassed] Đồ hâm, độc quyền vừa thôi, Laugh Out Loud
Nữ Libra
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 268
Điểm Cống Hiến Điểm Cống Hiến : 4056
Lyoko Coin Lyoko Coin : 268
Thú nuôi : Một quả trứng đang động đậy, không biết bên trong là con thú gì nhỉ ? Hãy mang nó đến PetShop để ấp nở nó nào
Hiện Trạng : Cảm Thấy Xa Lạ

Trung Thành :
0 / 1000 / 100

Bài gửiTiêu đề: _Vampire: K.I.P_

Tiêu đề: _Vampire: K.I.P_
Vampire: K.I.P



Đây là fiction thứ hai của mình, chỉnh sửa và thay đổi rất nhiều chi tiết từ Version 1. Nothing is impossible thành Version 2. Vampire: K.I.P.

- Tên fic: Vampire: K.I.P 1 _ The begining of Lineage of Prefect.
- Tác giả: Vampire: K.I.P
- Disclaimer:
- Category: Original, tự biên tự múa từ đầu đến cuối, nhân vật là của tôi, tất cả những thứ j` có trg này là thế giới của tôi, chỉ trừ nhứng nhân vật tôi lấy cảm hứng từ người thật việc thật...
- Pairings: Uhm, phần đầu này Pairing chưa rõ lắm, mới chỉ ở dạng "liếc liếc" nhau thoy.
- Rating: 15+ cho chắc ăn, nhưng mấy chap đầu thì 10+ cũng OK vì chưa có chi tiết nào gọi là đen tối cả!
- Ưaring: đầu tiên là fantasy và shounen, xen một chút comedy nhưng tình cảm lãng mạn thì chỉ làm mắm muối thoy.
-Summary: Vampire, mới nghe cái tên người ta đã rùng mình ghê tởm nhưng thực sự, Vampire không phải là sinh vật man rợ như người ta đã đang và nghĩ là như thế...
Tài Sản của Vampire:K.I.P
Tài Sản Thành Viên
Huân Chương Cấp Độ: Huy Chương Smod Huy Chương Smod
Huân Chương Ban Tặng:
Kho Hàng:

 

 

Chữ ký của Vampire:K.I.P

Sun Mar 22, 2009 10:10 am
Vampire:K.I.P
Tài năng của Vampire:K.I.P Người này hiện đang:
Chức vụ: Super Moderator

Status : Cuz Blood is Our lives_ It's simply difficult to understand :P!

[from Zu: Không dùng chữ đỏ nhá Embarassed] Đồ hâm, độc quyền vừa thôi, Laugh Out Loud
Nữ Libra
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 268
Điểm Cống Hiến Điểm Cống Hiến : 4056
Lyoko Coin Lyoko Coin : 268
Thú nuôi : Một quả trứng đang động đậy, không biết bên trong là con thú gì nhỉ ? Hãy mang nó đến PetShop để ấp nở nó nào
Hiện Trạng : Cảm Thấy Xa Lạ

Trung Thành :
0 / 1000 / 100


Tài Sản Thành Viên
Huân Chương Cấp Độ: Huy Chương Smod Huy Chương Smod
Huân Chương Ban Tặng:
Kho Hàng:


Danh hiệuSuper Moderator

Xem lý lịch thành viên
Thông Tin Cá Nhân
Status : Cuz Blood is Our lives_ It's simply difficult to understand :P!

[from Zu: Không dùng chữ đỏ nhá Embarassed] Đồ hâm, độc quyền vừa thôi, Laugh Out Loud
Nữ Libra
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 268
Điểm Cống Hiến Điểm Cống Hiến : 4056
Lyoko Coin Lyoko Coin : 268
Thú nuôi : Một quả trứng đang động đậy, không biết bên trong là con thú gì nhỉ ? Hãy mang nó đến PetShop để ấp nở nó nào
Hiện Trạng : Cảm Thấy Xa Lạ

Trung Thành :
0 / 1000 / 100

Bài gửiTiêu đề: Re: _Vampire: K.I.P_

Tiêu đề: _Vampire: K.I.P_
Vampire: K.I.P_1_The Begining of Lineage of Prefects


Chap 1

The new world



…Lạnh…

…Gió từ rặng Flynn phủ tuyết trắng ào ào thổi làm người ta dựng tóc gáy. Trời chuyển dần sang màu xám đùng đục, sương nặng trĩu bám lấy tóc Ichiru. Con bé vẫn đứng trước mộ ông nó từ chiều, chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn đăm đăm vào tấm bia bằng đá trống trơn…

…Mặc đúng một chiếc áo sơ mi mỏng cùng quần bò đen, chân thì đi đôi bốt dài tới tận đầu gối, dường như con bé chẳng thèm để ý rằng trời lạnh. Gió cứ thế gào rít mong đợi sự chú ý của Ichiru dẫu biết đó là điều không thể…


…Nhẹ nhàng và chậm rãi, từng bông tuyết nhỏ xinh đậu xuống mái tóc dài của nó… Lửa, cháy hừng hực… Cha mẹ nó gào thét trong căn nhà đang biến thành tro… Điều duy nhất Ichiru có thể nghĩ là van xin người đàn ông ấy cứu cha mẹ nó. Nhưng cái người suốt cả chục năm nó gọi là ông nội là thờ ơ trước tiếng kêu thảm thiết của cha mẹ. Ông ta không nói không cười, chỉ nhướn mày lên, một cách đau đớn xen lẫn ghê tởm…


“Ông ơi! Cứu cha mẹ con đi, họ nguy mất!!!”…Ichiru bám chặt ấy cổ chân ông nó, tưởng chừng hy vọng duy nhất có thể biến mất bất cứ lúc nào. Nước mắt nó giàn giụa, đôi mắt màu đỏ xen những vằn đen ngân ngấn..


“Vampire thì không được lựa chọn! Phải sống vì dòng máu đang chảy trong huyết quản của con, Ichiru à!”… Ông nó từ tốn nói, vẫn giọng từ tốn, ấm áp cơ mà?! Ánh mắt màu nâu đất nhìn nó. Gió thổi xào xạc, lấp lánh ngàn vì sao trên trời, và mặt trăng thì thản nhiên trước khung cảnh xung quanh. Tiếng của cha mẹ nó nhỏ dần, nhỏ dần và chìm vào một nơi xa thật xa, xa nó thật rồi. Cha mẹ đã bỏ nó đi một cách đơn giản không thể ngờ được như thế ư?! Lửa vẫn hừng hực cháy, vẫn chưa hề thỏa mãn cái việc đã thiêu sống hai mạng, tiếp tục nuốt trọn căn nhà. Bụi tro bay giăng giăng. Nó cay mắt vì khói và vì khóc từ lúc nào không biết nữa… Đi rồi ư?!

“Đi thôi Ichiru! Ta không có cả ngày để nhìn con khóc như một đứa trẻ loài người yếu ớt đâu!”… Ông nó lặng lẽ cúi xuống, gỡ nó ra khỏi chân và định bế nó lên.

“Không!! Con không đi với ông đâu! Ông thật xấu xa… tại sao ông không cứu cha mẹ con?!?! Họ… chết, chết thật rồi!”… Ichiru gào lên, giằng ra khỏi tay ông nó và chạy đi. Nhưng đó đâu có thể chạy xa, chỉ mới được vài bước, bàn tay rắn chắc của ông nó giữ Ichiru lại… Nó chìm vào màn đêm vô tận, chỉ toàn là màu đen, không có lối thoát, một ánh sáng le lói lóe lên và vụt tắt. Muộn rồi, nó chẳng kịp tìm xem ánh sáng ấy là cái gì hay vật gì… Đầu nó muốn nổ ra từng mảnh…


Những sự việc diễn ra sau đó, Ichiru chẳng nhớ được hay chỉ nhớ mang máng mà thôi. Ngay cả ký ức duy nhất nó còn chẳng nhớ được là bao. Nó chỉ chắc một điều là nó vẫn gắng mà sống cho đến tận bây giờ, lãnh đạm trước ngôi mộ của ông nó, trước cái chết xảy đến với ông nó…


“Cô chủ! Khoác áo vào và đi về thôi!”… Will nhẹ nhàng đi tới, mặc vào cho nó một cái áo ấm to sụ. Ichiru không để ý cho lắm, vẫn còn hơi choáng về ký ức ấy lại một lần nữa ùa về…


Lần theo lối mòn nhỏ, sương đọng thành từng giọt trên ngọn lá thông, sỏi kêu rào rạo dưới chân. Trời không chỉ lạnh mà còn có tuyết và sương khiến Will đánh răng cầm cập ngay sát Ichiru. Thằng bé cứ ghì chặt lấy tay nó cứ như thể buông ra là nó ngã lăn quay ra mặt đất không bằng…

Một lúc lâu sau khi dò dẫm được lối trở về ngôi nhà gỗ, Ichiru mới có cảm giác từng mạch máu nóng chảy dưới da. Máu, có lẽ lâu lắm rồi nó chưa cắn một ai ngoại trừ ông nó. Nó đói, hay nói chính xác hơn là khát máu…

******************


…Gió lại ùa vào, của mở, ông chú Patrick nó bước vào, cáu kỉnh hết sức vì phải lặn lội mưa gió sang tận đây để dự lễ tang của ông nó. Mà đây đâu có thể coi là một lễ tang đàng hoàng. Cùng lúc đó, Will mang vào cho nó một cốc trà gừng, rồi lại quay đi để lấy cho ông cú nó một cốc trà…


“Ta không tin được là lão già không cho ta ở bên lúc lâm chung. Đến lúc đi rồi cháu mới báo tin cho ta, thành ra chú cũng hơi bất ngờ.”… Ông chú nó ngồi xuống, bắt đầu thao thao. Tay ông xoa xoa vào cốc trà mong tìm được chút hơi ấm. Đó là một người đàn ông khá là đẹp trai, tóc đen và hao hao giống bố nó. Chú nó cao và gầy, như tất cả người nào thuộc Lineage Of Prefect vậy…

“Vậy cháu có muốn... Haizzz, ta nghĩ là cháu sẽ đồng ý thôi, đến ở với bố con chú không? Giờ thì cháu chỉ có một mình và ta biết một đứa trẻ thì rất ghét sự cô đơn và buồn chán!”… Chú ấy nhìn nó đầy hy vọng vào câu trả lời có hay chí ít cũng là một cái gật đầu…

“Hơn nữa, đến ở nhà ta chứ có phải là đi luôn đâu, cháu vẫn có thể quay lại đây thăm ông bất cứ lúc nào cháu muốn.”… Chú nó tiếp tục…


Nó chẳng nói gì, từ lúc nãy đã thế, lâu nay vẫn không muốn nói nhiều. Dù gì thì có ru rú ở xó này nó cũng chẳng thể làm được hoàn thành điều trăn trối cuối cùng và cũng là duy nhất của ông nó, tốt nhất là đồng ý, chẳng phải suốt mấy chục năm qua nó vẫn mong một ngày được khám phá thế giới bên kia rặng Flynn hay sao?! Một thế giới mới…


“Thôi được! Vậy chúng ta đi bây giờ chứ?!”… Ichiru nói lặng lẽ…

“Có thế chứ, nhà ta ở bên ấy cón trống một phòng, lúc làm chú đã tính đến việc cháu đến ở rồi Ichiru à! Nhưng mà cháu muốn đi luôn bây giờ hả?! Không sao, đợi chú ra bảo lái xe khởi động máy đã. Trời lạnh nhanh lên nhé Ichiru!”… Chú Patrick vội vã lấy áo khoác và cũng vội vã đi ra, cứ như thể muốn rời xa nơi này càng nhanh càng tốt…

“Will! Cậu chuẩn bị đồ đạc cho ta, lấy tất cả những thứ của ta, tất cả!”…Ichiru ra lệnh cho Will, và cậu ta là lật đật chạy lên phòng của Ichiru. Ichiru đi theo sau, nhưng chậm rãi hơn. Nói là nó muốn rời khỏi ngôi nhà này được lúc nào hay lúc đấy cũng không hoàn toàn đúng. Nơi này, hay chính xác hơn là chủ nhân của ngôi nhà này đã dạy cho nó một điều, là sống thì chỉ tin vào chính bản thân mình mà thôi… Nghi ngờ tất cả… từng sớ gỗ thở đều đặn vang lên cái điệp khúc vô cùng quen thuộc… Nó lên tới sân thượng, nơi mà nó luôn muốn giấu mình mà khóc thật ngon lành mỗi khi bị ông mắng. Giờ thì nó ít khóc hơn và nó cũng ít khi cảm thấy sự thương yêu. CÒn có ai yêu nó nữa cơ chứ, ngay cả ông chú cũng dè dặt khi nói chuyện với nó, ông ta cảm thấy nó như bản sao thứ hai của ông nó, độc đoán và độc ác, nhưng nó không phải như thế... Nó là một Vampire khác hoàn toàn so với ông nó, hay chí ít, nó không phải là kẻ thua cuộc.


“Cô chủ! Đi thôi!”… Will không bắt nó khoác áo nữa bởi thằng bé biết chắc một điều là không thể bắt Ichiru làm cái gì mà nó không thích. Hai đứa chúng nó chẳng ai nói một lời bởi Will cũng có cảm giác giống Ichiru, hơi hơi cảm thấy lưu luyến nơi này.

Chúng nó đi ra ngoài. Will đi đằng sau Ichiru để khóa cửa. Giờ thì Ichiru mới cảm thấy gió lùa từng cơn. Trời lạnh và ẩm thấp, một màn sương bàng bạc dễ làm người ta mủi lòng. Nó khẽ khịt mũi và dấn thân vào làn sương ấy, đi về phái xe của chú Patrick. Sỏi lại lào xạo, Will chạy tất tả đằng sau nó, mang theo đống hành lý của cả thằng bé lẫn Ichiru.

Theo phản xạ rất đỗi bình thường, nó quay đầu lại nhìn căn nhà lần cuối, không chút nước mắt chia tay buồn bã. Ichiru mở cánh cửa xe, sẵn sàng cho một hành trình mới…


***************


...Mùa đông ở bên Việt Nam quả thật chẳng thấm vào đâu, Ichiru cười thầm. Nó khẽ tựa đầu vào cửa kính xe ô tô, mặc cho chú nó đang nói chuyện điện thoại. Những hàng cây màu xanh sẫm khi đu đưa theo một điệu nhạc nào đấy, rất ư là nhàn nhã và vô lo. Phải công nhận, tuy Hà Nội không thể sánh được với Tokyo nhưng những dãy nhà san sát cùng tiếng xe cộ nhộn nhịp làm nơi đây có vẻ sôi động hơn làng Flynn ngoại ô buồn tẻ gấp chục lần. Chỉ có điều, nó ghét ồn ào và nhộn nhạo, chỉ thầm mong nhà chú Patrick là một nơi yên tĩnh và ít bị những người hàng xóm tọc mạch quấy rầy. Hơi mệt vì ngồi máy bay cả mấy tiếng, nó thiếp đi.


“Ichiru, đã đến rồi đấy!”… Chú Patrick khẽ lay nó dậy. Nó dụi mắt, ra khỏi xe, đi theo chú Patrick vào một ngõ nhỏ, hai bê là hai bức tường rêu phong xám xanh. Và đột ngột, con đường nó đi bỗng nhiên phình to ra, một cánh cổng bằng sắt từ từ mở, theo những bậc thang bằng đá, nó đi lên một quả đồi nhỏ trồng toàn một loại cây mà nó chưa bao giờ nhìn thấy. Căn nhà trắng của bố con chú Patrcik hiện ra trong tầm mắt Ichiru..


“Cháu thấy thế nào?!”… Chú Patrick hỏi nó…

.::to be continue::.

__________________________________________________________________________________

@ tác giả: Thế là xong phần 1 của chap một, mới xuất hiện có 3 nhân vật và tất nhiên là ko khó đoán ai là nhân vật chính, Ichiru Prefect. hôm nào đấy sẽ nói về Ichiru.
Chú thik một tí:
+ Will tên đầy đủ là William Holix, tất nhiên là lấy cảm hứng từ kẻ mà ai cũng biết là ai đấy trg Code Lyoko.
+ Chú Patrick là em ruột của bố Ichiru.
+ Lineage of Prefect là dòng dõi Prefect, chính là chữ P trong K.I.P.

Đấy thế thoy, mời mọi người comment!
[i]
Tài Sản của Vampire:K.I.P
Tài Sản Thành Viên
Huân Chương Cấp Độ: Huy Chương Smod Huy Chương Smod
Huân Chương Ban Tặng:
Kho Hàng:

 

 

Chữ ký của Vampire:K.I.P

Fri May 22, 2009 3:18 pm
Main Admin
Tài năng của Main Admin Người này hiện đang:
Chức vụ: Administrator

Nam Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 587
Điểm Cống Hiến Điểm Cống Hiến : 19741
Lyoko Coin Lyoko Coin : 9876543210
Thú nuôi : Yuka-sama : Nhờ hấp thụ sức mạnh của các vì sao thuộc chòm sao "Xử Nữ", Yukari đã biến thành Yuka-Sama. Thế nhưng vẫn...chả khác gì, Vẫn lười làm, ham chơi, luôn tự nhận mình là "Công Chúa". Nuôi Pet này cần sự kiên trì lớn hơn là hầu bao dày.
Hiện Trạng : Trung Thành Tuyệt Đối

Trung Thành :
100 / 100100 / 100


Tài Sản Thành Viên
Huân Chương Cấp Độ: Huy Chương Admin Huy Chương Admin
Huân Chương Ban Tặng:
Kho Hàng:


Danh hiệuAdministrator

Xem lý lịch thành viên http://lyokofamily.forum-viet.net
Thông Tin Cá Nhân
Nam Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 587
Điểm Cống Hiến Điểm Cống Hiến : 19741
Lyoko Coin Lyoko Coin : 9876543210
Thú nuôi : Yuka-sama : Nhờ hấp thụ sức mạnh của các vì sao thuộc chòm sao "Xử Nữ", Yukari đã biến thành Yuka-Sama. Thế nhưng vẫn...chả khác gì, Vẫn lười làm, ham chơi, luôn tự nhận mình là "Công Chúa". Nuôi Pet này cần sự kiên trì lớn hơn là hầu bao dày.
Hiện Trạng : Trung Thành Tuyệt Đối

Trung Thành :
100 / 100100 / 100

Bài gửiTiêu đề: Re: _Vampire: K.I.P_

Tiêu đề: _Vampire: K.I.P_
Add 10k cho fic của bạn Very Happy Tớ chưa đọc, nhưng thấy giọng văn khá hay. Mong bạn tiếp tục phát huy Hug
Tài Sản của Main Admin
Tài Sản Thành Viên
Huân Chương Cấp Độ: Huy Chương Admin Huy Chương Admin
Huân Chương Ban Tặng:
Kho Hàng:

 

 

Chữ ký của Main Admin

Wed Jun 10, 2009 8:19 pm
Vampire:K.I.P
Tài năng của Vampire:K.I.P Người này hiện đang:
Chức vụ: Super Moderator

Status : Cuz Blood is Our lives_ It's simply difficult to understand :P!

[from Zu: Không dùng chữ đỏ nhá Embarassed] Đồ hâm, độc quyền vừa thôi, Laugh Out Loud
Nữ Libra
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 268
Điểm Cống Hiến Điểm Cống Hiến : 4056
Lyoko Coin Lyoko Coin : 268
Thú nuôi : Một quả trứng đang động đậy, không biết bên trong là con thú gì nhỉ ? Hãy mang nó đến PetShop để ấp nở nó nào
Hiện Trạng : Cảm Thấy Xa Lạ

Trung Thành :
0 / 1000 / 100


Tài Sản Thành Viên
Huân Chương Cấp Độ: Huy Chương Smod Huy Chương Smod
Huân Chương Ban Tặng:
Kho Hàng:


Danh hiệuSuper Moderator

Xem lý lịch thành viên
Thông Tin Cá Nhân
Status : Cuz Blood is Our lives_ It's simply difficult to understand :P!

[from Zu: Không dùng chữ đỏ nhá Embarassed] Đồ hâm, độc quyền vừa thôi, Laugh Out Loud
Nữ Libra
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 268
Điểm Cống Hiến Điểm Cống Hiến : 4056
Lyoko Coin Lyoko Coin : 268
Thú nuôi : Một quả trứng đang động đậy, không biết bên trong là con thú gì nhỉ ? Hãy mang nó đến PetShop để ấp nở nó nào
Hiện Trạng : Cảm Thấy Xa Lạ

Trung Thành :
0 / 1000 / 100

Bài gửiTiêu đề: Re: _Vampire: K.I.P_

Tiêu đề: _Vampire: K.I.P_
Chap 1 (cont)



Mở ra trước mắt Ichiru là một ngọn đồi thoai thoải, trên đó là một căn biêt thự hai tầng được sơn trắng muốt. Xung quanh là cây sưa hoa trắng, loài hoa nó chưa bao giờ được thấy, có lẽ là thế…Nó đi lên bậc cầu thang bằng đá thô xù xì, vào trong nhà. Phòng khách được bày
trí khá là đơn giản. Một bộ sô pha trắng và trên tường bên mé trái là một bức tranh của gia tộc Prefect , ông nó ngồi giữa, hai bên là nó cùng Felix, đằng sau là cha mẹ nó và cha mẹ Felix. Đằng sau tấm vách ngăn bằng kính mờ đối diện với nó là phòng ăn. Còn căn phòng đối diện với bức tranh thì nó đoán là phòng cậu em Felix vì có một tấm biển to đùng “Non_Enter” to đùng trên cánh cửa.

“Cháu lên gác đi, chú chỉ cho phòng ngủ của cháu”_ Chẳng đợi Ichiru đồng ý hay không, chú Patrick liền khệ nệ bê hành lý cho nó. Ichiru đi ngay đằng sau chú.

Tầng hai của ngôi nhà thật chẳng khác gì bị bỏ hoang. Hai căn phòng lớn đều trống rỗng. Ánh nắng chiếu theo từng dải nhỏ qua khe cửa, hiu hắt.

“Ngoại trừ phòng tắm, cháu thích ở phòng nào đều được cả!”_ Chú Patrick tiếp tục dòng độc thoại của mình vừa đặt phịch đống hành lý xuống đất.

“Chú gọi đây là nhà sao!? Thật là, đã sống thì phải có chuẩn mực chứ! Cháu ở căn phòng thẳng với cầu thang, còn căn phòng còn lại thì
cháu sẽ làm phòng đọc! Haizz, mai cháu có nhiều việc để làm rồi đây… Vậy chiếc cầu thang này dẫn lên tầng thượng hả chú?!”_ Ichiru đột ngột lên tiếng làm chú Patrick suýt giật mình. Nó dợm một bước lên chiếc cầu thang xoắn trước phòng tắm.

“Ừ, mà lát chú đưa cháu thẻ tín dụng và hướng dẫn luôn cách sử dụng. Cháu ở với ông chắc gì biết ba cái thứ đấy. Cháu thích sửa gì thì sửa, thêm gì thì thêm chú không quan tâm…Còn tầng trên là sân thượng, phơi quần áo thôi, chẳng có gì cả đâu”

“Con chào bố!!!!”_ Tiếng một cậu con trai vọng lên từ tầng một.

“Ah, Felix về rồi đấy, xuống thôi”_ Chú Patrick ra hiệu bảo Ichiru xuống nhà cùng với mình.

Dưới nhà tiếng tivi láo nháo, Ichiru thấy thằng em họ đang ngồi gác chân lên ghế, dính mắt vào một bộ phim hoạt hình vớ vẩn nào đó, tay cầm cốc nước lọc tu ừng ực.

“Felix!”_ Chú Patrick quát thằng bé_ “Vừa về lại tivi tiveo rồi! Đứng lên chào chị đi!”_ Rồi chú bảo Ichiru ngồi xuống cái ghế sô pha còn
lại.


Felix tắt ngay tivi, đặt cốc nước xuống bàn. Đứng lên hớn hở, ôm chầm lấy bà chị lâu ngày khôg gặp của nó, chào rõ to:

“Chào chị, lâu lắm em không gặp chị rồi nhỉ?! Nhớ chị ghê!”

Ichiru chẳng nói chẳng rằng, ngồi xuống nhìn Felix. Thằng bé này, vẫn như ngày xưa, da trắng bóc, đôi môi đỏ mọng và hàng mi cong vút,
chỉ có điều bây giờ cao hơn Ichiru cả cái đầu rồi. Và còn cái tính bạ đâu ôm đấy nữa chứ, chẳng bao giờ sửa được. Felix lại ngồi xuống đối diện với Ichiru, vẫn giữ nguyên cái vẻ tươi cười:


“Chị vẫn thế, nhưng mà… hình như chị ít nói hơn thì phải!”_ Thằng bé bỗng trở nên dè dặt hơn, đơn giản nó đã nhận ra là Ichiru yêu quý của nó không còn là một bà chị nhí nhảnh như ngày xưa nữa.

“Này hai đứa!”_ Chú Patrick lên tiếng _”Thế này nhé, tại vì bố thấy con ở nhà một mình buồn nên bố mới đón chị Ichiru sang với con Felix ạ. Thế nên con phải nghe lời chị đấy nhé! Nhưng mà Ichiru này, cháu thỉnh thoảng cũng nên đi chơi với Felix ngoài kia, cho biết thêm về thế giới của…ờ…bọn Felix hay gọi là của tuổi teen!”

“Vâng ạ!”_Felix đáp, rồi nó quay sang nháy nháy mắt với Ichiru_ “Em vốn ngoan mà! Mà đúng rồi đấy, bố bảo chị sống trong thung lũng,
chả được biết gì về thế giới bên ngoài cả, mai em sẽ chỉ cho mấy đường cơ bản. À, đúng rồi bố, thế còn ông nội nữa, chị Ichiru đi rồi ông ở với ai!?”

Chú Patrick thấy bối rối ra mặt, ấp úng:
“Ông hả con, ông vào viện dưỡng lão, ông già rồi vào đấy có nhiều người vui hơn là thui thủi một mình con à! Hôm nào bố rỗi thì cho hai đứa sang thăm ông."

“Thế thì cũng được bố ạ! Thôi chết rồi, con đi tắm đây, thầy sắp đến rồi!”_ Felix đứng lên, khoác ba lô của nó đi vào phòng.

“Thầy nào cơ hả Felix?”_ Ichiru hỏi làm cả hai bố con Felix quay lại nhìn đến sái cả cổ.

“Gia sư của em!”_Felix đáp_”Em không đến trường, mà học ở nhà! Bố em bảo là học ở nhà thì tốt hơn với lại tiện hơn!”

“Vậy thì người ta mở trường học làm gì? Tuần sau chị em mình sẽ đi học ở trường mới! Có tiếp xúc với con người, có hiểu được chúng thì
mới có thể chiến đấu với chúng được!”_Ichiru tiếp tục nói, giọng nói nhẹ nhưng mang vẻ gì đó vô cùng u ám.

“Chỉ nói gì thế!? Em là con người mà có phải quái vật đâu mà chiến với cả đấu!?”_ Mặt Felix thộn ra, nhìn sang bố nó tỏ vẻ khó hiểu.

“Em quên mình là Vamp…au…Chú Patrick…”_ Ichiru nói chưa hết câu thì nó đã bị ông chú đá cho một cái đau điếng vào chân. Nó trừng trừng mắt nhìn chú Patrick.

“Chị nói gì thế ?! Vamp là gì thế ?! "_ Felix tròn mắt nhìn chị nó.

Chị con nói nhầm đấy mà, chắc chị còn mệt sau chuyến bay dài ! Thôi con lên nhà tắm đi ! Bốc mùi rồi đấy ! " _ Chú Patrick đứng lên đẩy Felix lên cầu thang, đợi thằng bé lên hẳn tầng hai, chú mới quay lại, ngồi xuống với Ichiru_ ‘ Chú có vài điều muốn nói với cháu. (Thấy Ichiru không có phản ứng gì, chú nói tiếp) Thứ nhất trong thời gian sắp tới, hãy quên việc mình là Vampire đi, và cũng đừng nói với Felix nó là một Vamp. Cháu không thấy cuộc sống hiện tại của nó bây giờ rất tuyệt sao ! Chú không muốn nó bị cuốn vào những âm mưu toan
tính của K.I.P cũng như Vampireamanous nữa, là một người bình thường, rất ổn ! Đó cũng là lý do tại sao không cho nó biết chuyện của ông. Thứ hai là cháu có thể làm gì tùy thích, nhưng đừng có liên quan tới Felix, nó là cuộc sống của chú, từ khi mẹ nó mất. Thứ ba là chú nghĩ cháu có thể cho Felix đi học, tùy cháu thôi, nhưng làm sao không lộ ra bí mật là được. Chú biết cháu không quen ra ngoài vào ban ngày, nhưng từ từ cũng quen thôi, cháu là Fantasy mà. Ngày mai chú sẽ cho cháu mấy đồ sản xuất của tập đoàn chú, có riêng một dòng nhỏ, tất nhiên là sản xuất bí mật rồi, chuyên dụng cho Vamp phải hòa mình sống trong xã hội loài người. "

‘Tạm thời là thế đã. Không sớm thì muộn thằng bé sẽ biết mình thực sự là ai. Dòng máu Vamp không bao giờ chịu ngủ yên đâu chú Patrick ạ ! Gần đây, cháu đã tìm hiểu rồi, Element Academy là trường quốc tế, cũng tốt đấy. Chuyện giấy tờ thì chú không phải lo,
cháu tự lo được. Mà bây giờ là lúc nào rồi hả chú ?!’

Với nụ cười trên môi, chú Patrick giống Felix hơn bao giờ hết, chú lấy điện thoại ra, nhìn vào màn
hình_’
Ngày 18 tháng 8 năm 2009, cháu không có cả khái niệm về thời gian ư !? À này Ichiru, cháu cũng cần một cái điện thoại di động đấy nhỉ, suýt thì chú quên mất !’

‘Cháu có rồi, loại Iphone mới nhất, và cháu đã thêm vài tính năng mới ! Cháu không lạc hậu như mấy người nghĩ đâu, chú quên ông là một thiên ư !"_Rồi nó cúi xuống, trầm ngâm_"Cháu sắp tròn 150 tuổi rồi, nhanh thật đấy, cho dù thời gian chẳng hề có ý nghĩa với những kẻ như chúng ta… Cũng sắp vào năm học mới rồi, chú sắp xếp cho bọn cháu nhận trường nhận lớp nhanh nhé.’_ Nó ngẩng đầu lên , quay lại cái giọng nhẹ như gió của mình.

"Ờ !"

Đúng lúc đó thì Felix lò dò xuống nhà. Chú Patrick liền bảo Ichiru lên thay quần áo rồi cả ba chú cháu nó đi ăn tối. Bữa tối đầu tiên ở thế giới con người, của nó…
.::to be continue::.
___________________________________________________________________________________________________________
@Vamp: Xong, rồi, mọi người vô đọc nhá!

Bây giờ, nhưng thường lệ, Vamp sẽ giải thích một số từ mà đảm bảo mọi người chả hiểu, Laughing!
+ Felix: em họ của Ichiru, con chú Patrick. Tên đầy đủ là Prefix Patrick Prefect, đọc xong méo mồm luôn, Laugh Out Loud! Sinh ngày 8/5/1870. Nhân vật này lấy cảm hứng từ một đứa ngoài đời thật, từ tính cách tới tận ngày sinh, nếu mọi người thích thì Vamp post ảnh lên cho mà chiêm ngưỡng!
+ Ichiru sinh ngày 13/10/1859, cung Thiên Bình, đến năm nay thì đúng là tròn 150 tuổi thật!
+ Vampireamanous: Nôm na là Viện nguyên lão của Vampire, cai quản toàn thế giới Vamp, trong đó có các thành viên gọi là các Fasces và đứng đầu là K.I.P.



Tài Sản của Vampire:K.I.P
Tài Sản Thành Viên
Huân Chương Cấp Độ: Huy Chương Smod Huy Chương Smod
Huân Chương Ban Tặng:
Kho Hàng:

 

 

Chữ ký của Vampire:K.I.P

Today at 2:38 pm
Sponsored content
Tài năng của Sponsored content Người này hiện đang:
Chức vụ:


Danh hiệu

Thông Tin Cá Nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: _Vampire: K.I.P_

Tiêu đề: _Vampire: K.I.P_
Tài Sản của Sponsored content
 

 

Chữ ký của Sponsored content

_Vampire: K.I.P_

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥ Lyoko Family Forum ♥•´¯) ๑۩۞۩๑♥]๑۩۞۩ :: • Lyoko World • :: • Ice • Fictions • :: • Fiction •-
Đăng Nhập NhanhThanks for viewing Teen Bình Dương ^_^!
.:Đăng kí:. | .: Quên mật khẩu :.
Free forum | © phpBB | Free forum support | Report an abuse | Create a blog